Wikipedia

Loading...

Wikipedia

section-icon

Forum Wikipedia

Trang diễn đàn Việt Nam, trang kiến thức chọn lọc cho mọi người

Welcome To

Tôi nghĩ trong thứ gọi là “mấy lần 10 năm” bên trong mỗi con người, chỉ cần đứng ở một điểm bất kỳ t

Forums Chill Radio Tôi nghĩ trong thứ gọi là “mấy lần 10 năm” bên trong mỗi con người, chỉ cần đứng ở một điểm bất kỳ t

Viewing 1 post (of 1 total)
  • Author
    Posts
  • [Góc Chill]
    Tôi nghĩ trong thứ gọi là “mấy lần 10 năm” bên trong mỗi con người, chỉ cần đứng ở một điểm bất kỳ trên con đường ấy, thì cũng đã có rất nhiều cảm xúc lẫn lộn.

    Tâm lý học đã chỉ ra rằng nỗi sợ và hy vọng vốn là hai thứ nhị nguyên không thể tách rời. Chỉ cần bạn rất hy vọng đạt được một điều gì đó, bạn cũng sẽ bắt đầu chịu đựng nỗi sợ về việc sẽ ra sao nếu như mình đã cố gắng rất nhiều mà vẫn không thể có được.
    Điểm khởi đầu của con đường nào cũng được đi bằng rất nhiều kỳ vọng, nhưng đó cũng đồng thời là khoảng thời gian đầy thách thức của việc càng đi càng thấy núi cao hơn. Đi được tới 5 năm, ai rồi cũng phải trải qua rất nhiều chuyện mệt mỏi, chỉ có một chút là thành tựu là người bạn đồng hành vẫn luôn an ủi. Ở chặng 8 năm, mọi thứ trong đầu lúc ấy thuần tuý chỉ còn là nghị lực.

    Giữa một chặng đường đầy chán nản nào đó, có lẽ, rồi bạn cũng sẽ bắt gặp hình ảnh bản thân đang tự vực chính mình dậy để đeo đuổi thứ mà năm xưa đã xác định ở trong lòng. Đến khi bạn học được kỹ năng ấy rồi, thất bại nào cũng sẽ không còn đáng sợ nữa, vì chỉ cần bạn còn đi được tiếp, đích đến sẽ còn ở gần hơn.
    Ở tuổi này, thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về đam mê. Rồi có một lần, tôi nhận ra rằng đam mê là thứ mà nếu không còn nó nữa, cuộc đời hẳn là sẽ rất buồn.

    Mỗi khi soi chiếu lại bản thân, ai rồi cũng sẽ nhận ra có nhiều thứ đã không được như ý. Với những người cầu toàn thì điều ấy có lẽ sẽ còn thêm phần dằn vặt. Nhưng mà cuộc đời là vậy. Nếu chỉ vì mất đi một con tốt mà bỏ cả ván cờ thì thật là vô nghĩa. Chấp nhận bản thân ở thực tại, và dù nó có thể nào vẫn tiếp tục vươn lên mới là thứ đạo lý mà sẽ đưa được bạn đi xa.

    Khi bạn ngừng hành hạ bản thân về những điều bất công và tiêu cực ở cuộc đời, trong trạng thái bình tâm ấy, bạn cũng sẽ không còn bận tâm đến nó nữa. Có lẽ, đó cũng chính là lý do mà năm xưa cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng nói: “Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau”.

    Thời gian gần đây, tôi học được rằng sự tập trung là một dạng tài sản còn quan trọng hơn cả tiền, hay thời gian. Nói một cách đơn giản, tập trung chính là thứ tài nguyên mà chúng ta đánh đổi để đạt được những gì mình khao khát. Khi không còn để những ham muốn nhất thời và áp lực tâm lý làm bản thân bị phân tâm, bạn mới có thể làm ra được nhiều nhất. Sau cùng, đó là con đường để đi tới mục tiêu nhanh nhất.
    Khi nhìn lại cuộc hành trình 9 năm của mình, tôi chỉ thấy có hai điều nhỏ đáng để tự hào. Điều thứ nhất, là dù đã trải qua rất nhiều chuyện không vui nhưng đến giờ bản thân vẫn chưa phải trở thành một con người tiêu cực. Điều thứ hai là đã lập ra Mann up vào ngày này 9 năm trước, và đến bây giờ vẫn chưa chịu từ bỏ nó.

    Giang sơn có thể đổi, bản tính cũng có thể dời, chỉ là lòng người có đủ sắt đá hay không thôi.

    Cảm ơn các bạn, 9 năm vừa rồi, tôi thực sự đã học được rất nhiều.

    Lu.


    [Wikipedia – thư giãn]

1

Voice

0

Replies

Tags

This topic has no tags

Viewing 1 post (of 1 total)
  • You must be logged in to reply to this topic.