Wikipedia

Loading...

Wikipedia

section-icon

Forum Wikipedia

Trang diễn đàn Việt Nam, trang kiến thức chọn lọc cho mọi người

Welcome To

THẾ GIỚI CỦA NGƯỜI HƯỚNG NỘI!

Forums Mọt sách THẾ GIỚI CỦA NGƯỜI HƯỚNG NỘI!

Viewing 1 post (of 1 total)
  • Author
    Posts
  • [Mọt Sách]

    Tôi thích ở nhà, ít khi đi du lịch và thưa thớt những buổi tụ tập bạn bè. Tôi thường lấy lý do bận, nhiều việc để từ chối đa số những cuộc hẹn và giao lưu nơi đông người. Ấy thế mà đôi khi ngồi nhà lướt một vòng newfeed trên Facebook, thấy mọi người đi đây đó, tôi lại không khỏi dấy lên một chút ghen tị, nhưng chợt nhớ tới những chuyến đi của mình từng có trong trong quá khứ, cũng chẳng thoải mái hơn ở nhà là bao. Thế là tôi lại tiếp tục lười di chuyển, cuộn tròn một chỗ như con mèo lười trong những thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi của mình.

    Tôi thích làm việc tự chôn mình trong vòng suy nghĩ chắp ghép vẩn vơ rồi tự nhủ rằng nó thật là thú vị. Cứ thế trôi hết ngày. Và tôi thích một cuộc sống như thế. Cho đến hiện tại, tôi cũng chưa thấy mình cần phải làm gì khác để khiến cho cuộc sống của mình trở nên tốt đẹp hơn.

    Tôi thích chịu đựng. Đôi khi tôi tự hỏi bản chất con người sinh ra là để chịu đựng ư? Chịu đựng đau đớn. Chịu đựng tổn thương. Chịu đựng cho đến trạng thái mà người ta hay gọi với cái tên quen thuộc là “ổn”. Nhưng trong tôi đã quá đầy để nhét thêm những nỗi niềm chất ngất ấy vào trong. Sâu trong bản thân tôi đã tràn đủ sự giày vò của thể xác. Nỗi đau ngày đêm cứ cần mẫn chảy vào trong, và tôi đã từng nghĩ sự chịu đựng là một chiếc giếng không đáy. Vì có những khi, tôi gào thét để thử độ sâu. Xong cuối cùng không có tiếng thét nào đáp trả. Cho đến khi sự trào dâng những tuyệt vọng tràn ra ngoài, chẳng còn tia hy vọng nào kịp len vào nữa.

    Tôi thích tưởng tượng mình là những dây gai trầm mặc cứ quấn quanh, không thể giãy giụa để có thể thốt lên tiếng gọi sự giúp đỡ từ người khác. Bởi thế đã có lúc tôi còn tưởng mình ngừng thở. Thở. Nghe chừng có vẻ giản đơn. Có vẻ chẳng ai từng nghĩ đến. Nhưng là thật đấy. Đã có lúc tôi quên mất mình phải thở. Tôi phải bất chấp duy trì sự sống này, bằng một việc duy nhất: thở. Có lúc tôi phải đối mặt với những chuỗi ngày như vậy đấy. Tự tôi phải tìm cách gỡ những dây gai làm tôi trầy xước thương tổn. Tự tôi phải đi tìm lấy sự sống cho chính mình. (St)
    _______

    Sách: TÂM LÝ HỌC VỀ RỐI LOẠN NHÂN CÁCH TRÁNH NÉ
    👉Bạn có thể đặt cuốn sách tại đây:
    Shopee:
    Tiki:


    [Wikipedia – mỗi ngày một trang sách]

1

Voice

0

Replies

Tags

This topic has no tags

Viewing 1 post (of 1 total)
  • You must be logged in to reply to this topic.