Wikipedia

Loading...

Wikipedia

section-icon

Forum Wikipedia

Trang diễn đàn Việt Nam, trang kiến thức chọn lọc cho mọi người

Welcome To

BÌNH YÊN

Forums Chill Radio BÌNH YÊN

Viewing 1 post (of 1 total)
  • Author
    Posts
  • [Góc Chill]

    Sáng nay ngồi uống cafe với thằng bạn thân, nó hỏi tôi rằng đã quên được người cũ hay chưa? Tôi trầm tư nhìn vào ly cafe, lấy muỗng khuấy đều lớp đường mà tôi vừa bỏ vào một ít, nhẹ nhàng nói: quên thì đã quên nhưng nhớ thì vẫn nhớ.

    Tôi đã quên mất nỗi đau khi em rời bỏ tôi, để lại tôi chơi vơi quay cuồng giữa đống đổ nát. Tôi đã từng tuyệt vọng đến đổ gục xuống, chẳng còn thiết tha đứng lên thu dọn tàn cuộc. Ngày tháng ấy trôi qua trong sự chán nản đến cùng cực. Tôi quên mình là ai, tự hành hạ bản thân như muốn níu kéo em sẽ quay lại ban phát cho tôi chút lòng thương hại. Tôi đắm chìm trong men say và vật vờ trong làn khói thuốc.

    Tôi đã quên mất có người từng nắm tay rồi tựa đầu lên vai tôi, ngồi trên yên xe của chiếc club 50 cà tàn mà nói rằng: mãi mãi không bao giờ rời bỏ. Đêm đó sao trời nhiều lắm, trên dòng sông lấp lánh ánh nến từ những hoa đăng mang theo bao lời ước nguyện của rất nhiều người. Tôi và em ngồi đấy ngắm nhìn và cùng nhau thêu dệt chuyện tình, mong sao nó cũng trở thành thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp.

    Và tôi cũng đã quên mất tháng ngày hai đứa ở hai đầu nỗi nhớ, cách xa nhau hàng trăm cây số. Nhớ thương nhau chỉ qua cái màn hình trắng đen của chiếc điện thoại. Tôi còn nhớ đó là một cặp máy Beeline, điện thoại dành cho những cặp tình nhân không tiền như chúng tôi thuở đó. Thế mà lại rất vui và ngọt ngào em nhỉ.

    Thì ra cố quên là sẽ nhớ. Nhưng không phải nhớ về một người đã ra đi mà tôi nhớ về những kỷ niệm đã trải qua cùng nhau sau bao tháng năm vất vả. Bởi nó là ký ức, là một phần của thanh xuân có quá nhiều đắng cay ngọt mặn.

    Mất một khoảng thời gian tôi mới có thể quay lại cuộc sống hiện tại. Buồn mãi cũng chẳng được gì. Tôi bắt đầu hăng say lại với công việc, tìm thêm những mối quan hệ mới, mở lòng mình để đón nhận những yêu thương của bao người xung quanh. Tôi đi nhiều nơi và học hỏi thêm được rất nhiều thứ.

    Thì ra cuộc sống của tôi vẫn tốt khi không có em bên cạnh. Vẫn nói cười vui vẻ, vẫn hạnh phúc đó thôi. Dù có đôi khi trong những giấc mơ, bóng hình em lại xuất hiện khiến tim tôi đau nhói. Có những chiều mưa thấy lòng mình hoang hoải, lại bất chợt nhớ về những điều vụn vặt khi xưa, bỗng trào trong tâm khảm một nỗi cô đơn vô bờ bến. Vết thương dù đã lành vẫn là vết thương, chỉ là nó thôi không làm ta đau đớn.

    Nó lại hỏi tôi vậy có hận người đó hay không? Tôi hỏi nó rằng: có yêu mới có hận, nếu đã không còn yêu thì hận để được gì? Chỉ khiến lòng ta chất chứa thêm muộn phiền và chẳng lúc nào có được bình yên. Một khi ta đã buông bỏ thì cũng là lúc ta đã tha thứ, không phải tha thứ cho người đã bỏ rơi ta, mà ta đang tha thứ cho chính bản thân mình. Vì sao cứ mãi đắm chìm trong những nỗi đau khi người ở bên ta đã không còn hạnh phúc?

    Tôi trưởng thành hơn từ chính vết thương mà em mang đến cho tôi. Tôi biết lắng nghe và dịu dàng hơn với những người bên cạnh. Cám ơn em đã bỏ rơi tôi để tôi có thời gian dừng lại mà chiêm nghiệm bản thân mình, reset lại tất cả mọi thứ. Khi bão tố qua đi, mây xanh tìm lại bầu trời cũng là lúc con thuyền nên căng buồm lướt sóng ra khơi. Bến bờ bình yên sẽ được tìm thấy sau những ngày bão giông, nắng vẫn đẹp và mây vẫn bay giữa bao la trời biển.

    Lữ Khách, chia sẻ từ group viết lách Tản văn chill. Nhân sinh, chữa lành và tình ca.
    —-
    Tản văn chill: Nơi giao lưu những sáng tác tản văn của người viết Việt.


    [Wikipedia – thư giãn]

1

Voice

0

Replies

Tags

This topic has no tags

Viewing 1 post (of 1 total)
  • You must be logged in to reply to this topic.