Wikipedia

Loading...

Wikipedia

section-icon

Forum Wikipedia

Trang diễn đàn Việt Nam, trang kiến thức chọn lọc cho mọi người

Welcome To

Anh có bàn tay để nắm tất cả nhưng không thể nắm được tay em.

Forums Chill Radio Anh có bàn tay để nắm tất cả nhưng không thể nắm được tay em.

Viewing 1 post (of 1 total)
  • Author
    Posts
  • [Góc Chill]

    Tối qua, trong một thoáng tò mò, anh lại vào Facebook để xem cuộc sống em dạo này thế nào, bất chợt thấy những bức ảnh em đăng cùng người mới. Đã từ lâu anh không còn giữ thói quen này, chỉ biết ngày lại ngày trôi qua, anh vẫn sống và tìm quên đi mọi thứ. Thế mà cái khoảnh khắc nhìn thấy em tươi cười hạnh phúc bên cạnh một ai đó khác, tim anh bất giác hẫng đi vài nhịp. Mọi chuyện đã dừng lại từ hai năm trước. Hôm đó, mặt đường cũng ướt sũng vì mưa như bây giờ. Em quay đi che vội giọt nước mắt lăn dài trên gò má, rồi bước đi thật nhanh, dứt khoát như thể muốn nói với anh rằng chuyện mình chẳng cách nào cứu vãn nữa.

    Anh đã chấp nhận việc cuộc sống của mình rồi sẽ mất đi ai đó. Nhưng cho tới lúc tận mắt nhìn thấy em từng bước từng bước một rời xa, anh cảm thấy bản thân ngay cả hít thở cũng không nổi. Trái tim dường như đã không còn là của anh nữa rồi. Nó đã chết một nửa ngay từ giây phút đó, nửa còn lại vẫn thoi thóp sống và cũng chết dần mòn theo tháng năm.

    Anh nhớ tháng ngày triền miên chìm trong men rượu, những đêm dài nhớ em đến đau lòng không ngủ được. Những năm qua em đã sống thế nào, anh thật sự muốn biết. Anh muốn hỏi em nhiều điều trong suốt hàng tháng trời đằng đẵng sau khi chúng mình xa nhau. Những dòng tin nhắn viết xong rồi lại xoá. Cuộc gọi cuối cùng không người nhận rồi cũng trôi thật xa đến cuối trang hội thoại.
    “Em ổn không? Người mới có tốt với em không?”

    Anh biết mình chẳng còn tư cách gì để hỏi em câu đó. Anh chẳng quên mình đã từng tệ thế nào. Tuổi hai mươi, em bảo hãy cùng nhau cố gắng. Em mong sau này chúng ta sẽ chẳng còn phải khổ vì cơm áo gạo tiền. Thế nhưng nỗ lực đó gần như chỉ đến từ một phía. Thói tiêu hoang của anh, sự vô tâm khi thấy em mệt nhoài, cả những buổi chè chén thâu đêm suốt sáng, anh đều không thể bỏ. Và trong những lần cãi vã, anh chưa một lần thừa nhận mình sai.
    Anh biết em vẫn thường hay khóc một mình suốt nhiều năm dài. Anh biết em cô đơn hơn những gì anh có thể hiểu được. Anh biết mình cần phải làm gì đó nhưng anh đã chẳng chịu thay đổi, dù chỉ là một chút. Anh biết mình nên đối tốt với em hơn, yêu thương em nhiều hơn, nhưng anh chẳng làm. Anh cứ buông xuôi như vậy trong một quãng thời gian dài. Mặc cho công việc, bạn bè, tuổi trẻ, từng thứ từng thứ một dứt áo ra đi. Và cho đến một ngày, em thật sự rời bỏ anh.

    Anh chẳng thể biết được quãng thời gian sau chia tay em đã sống thế nào. Không hề có cập nhật mới từ mạng xã hội, không một tin tức từ bạn bè, như thể em đã bốc hơi khỏi thế giới này. Nghĩ đến em ở một nơi xa lạ, mỗi ngày đều phải cố gắng một mình, mỗi ngày đều khóc vì bao thương tổn cũ, anh thấy mình như tan ra trong muôn vàn nỗi đau.

    Nhưng cho đến lúc này anh tin là em ổn. Có vẻ em đang hạnh phúc. Điều đó an ủi anh phần nào, dẫu len lỏi đâu đó là chút xót xa. Rồi thời gian sẽ khiến em không còn bận tâm về anh nữa, hoặc có thể em đã ngừng nghĩ về anh từ rất lâu rồi. Và em sẽ quên anh như quên một cái tên, quên một bài hát, hay một kỉ niệm xa xôi nào đó.
    Đêm nay, anh định nhớ em thêm một lần nữa rồi ngủ, đau thêm một lần nữa rồi thôi. Chẳng có nỗi buồn nào kết thúc nếu chúng ta cứ giả vờ không đau. Em cứ gặp gỡ, hẹn hò rồi yêu người khác. Anh cũng sẽ đi tìm hạnh phúc cho mình. Ta hãy sống tốt cuộc đời của mỗi người, nơi chúng ta vẫn hạnh phúc, dẫu không nhau.

    Hạ Trâm, từ group Tản văn chill. Nhân sinh, chữa lành và tình ca.

    Bài viết gốc:


    [Wikipedia – thư giãn]

1

Voice

0

Replies

Tags

This topic has no tags

Viewing 1 post (of 1 total)
  • You must be logged in to reply to this topic.